Vua Đavít

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Vua Đavít

Bài gửi  Admin on Fri Jan 01, 2010 9:34 am

Vua Sa-un đã bỏ không theo và thi hành các lệnh của Thiên Chúa. Thiên Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Ngươi còn khóc thương Sa-un cho đến bao giờ, khi ta đã gạt bỏ nó, không cho làm vua cai trị Ít-ra-en nữa? Ngươi hãy lấy dầu đổ đầy sừng và lên đường. Ta sai ngươi đến gặp Giê-sê vì Ta đã thấy trong các con trai nó một người Ta muốn đặt làm vua."

Ông Sa-mu-en thưa: "Con đi thế nào được? Vua Sa-un mà biết thì vua sẽ giết con!" Thiên Chúa phán: "Ngươi hãy đem theo một con bò cái tơ và hãy nói: "Tôi tới đây là để dâng hy lễ lên Thiên Chúa. Ngươi sẽ mời Gie-sê đến dự hy lễ; phần Ta, Ta sẽ cho ngươi biết điều ngươi phải làm, và ngươi sẽ xức dầu tấn phong cho Ta kẻ Ta sẽ nói cho ngươi hay."

Ông Sa-mu-en làm điều Thiên Chúa đã phán; ông đến Bê-lem thanh tẩy ông Gie-sê và các con trai ông ấy và mời họ đến dự hy lễ. Khi họ đến, ông thấy Ê-li-áp, ông nghĩ: "Đúng rồi! Người Thiên Chúa xức dầu tấn phong đang ở trước mặt Thiên Chúa đây!" Nhưng Thiên Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của nó, vì Ta không chọn nó. Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm: người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Thiên Chúa thì thấy tận đáy lòng." Ông Gie-sê cho bảy người con trai đi qua trước mặt ông Sa-mu-en, nhưng ông Sa-mu-en nói với ông Gie-sê: "Thiên Chúa không chọn những người này."

Rồi ông lại hỏi ông Gie-sê: "Các con ông có mặt đầy đủ chưa?" Ông Gie-sê trả lời: "Còn đứa út nữa, nó đang chăn chiên." Ông Sa-mu-en liền nói với ông Gie-sê: "Xin ông cho người đi tìm nó về, chúng ta sẽ không nhập tiệc trước khi nó tới đây." Ông Gie-sê cho người đi đón cậu về. Cậu có mái tóc hung, đôi mắt đẹp và khuôn mặt xinh xắn. Thiên Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Đứng dậy, xức dầu tấn phong nó đi! Chính nó đó!" Ông Sa-mu-en cầm lấy sừng đựng dầu và xức cho cậu, ở giữa các anh của cậu. Thần khí Thiên Chúa nhập vào Đa-vít từ ngày đó trở đi.

Vua Sa-un sai sứ giả đến với ông Gie-sê và nói với ông: "Ngươi hãy gửi cho ta Đa-vít, con ngươi, đứa chăn chiên." Ông Gie-sê bắt một con lừa, cho chở bánh, một bầu da rượu, và một con dê con, rồi sai Đa-vít, con ông, mang đến cho vua Sa-un. Đa-vít đến với vua Sa-un và chầu chực trước mặt vua. Vua thương cậu lắm và cậu trở thành người hầu cận của vua. Vua Sa-un sai người đến nói với ông Gie-sê: "Hãy để Đa-vít chầu chực trước mặt ta, vì nó được đẹp lòng ta." Khi thần khí Thiên Chúa xuống trên vua Sa-un, thì Đa-vít cầm đàn và gảy. Bấy giờ vua Sa-un nguôi bệnh, cảm thấy dễ chịu, và thần khí xấu rời khỏi vua.
Người Phi-lip-tinh tập trung quân đội để giao chiến với người Is-ra-en. Một đấu thủ khổng lồ từ doanh trại Phi-lip-tinh tiến ra. Tên nó là Go-li-át. Nó cao khoảng 3 thước, đầu đội mũ chiến bằng đồng, mình mặc áo giáp vảy cá; áo giáp ấy bằng đồng, nặng năm mươi ký. Chân nó mang tấm che bằng đồng, vai đeo cây lao bằng đồng. Cán giáo của nó như trục khung cửi thợ dệt; và mũi giáo của nó bằng sắt, nặng 6 ký. Đi trước mặt nó là người mang thuẫn.

Nó đứng lại và gọi hàng ngũ Ít-ra-en bảo họ: "Hãy chọn lấy một người và nó hãy xuống đây với ta. Nếu nó đủ mạnh để chiến đấu với ta và hạ được ta, thì chúng tao sẽ làm nô lệ chúng bay. Còn nếu ta mạnh hơn và hạ được nó, thì chúng bay sẽ làm nô lệ chúng tao và sẽ hầu hạ chúng tao." Vua Sa-un và toàn thể Ít-ra-en nghe vậy thì sợ hãi lắm.

Đa-vít là con nhỏ nhất của ông Gie-sê. Ba con trai lớn của ông Gie-sê đã đi theo vua Sa-un đánh giặc. Sáng nào chiều nào tên khổng lồ Go-li-át cũng tiến ra và đứng như thế suốt 40 ngày. Ông Gie-sê bảo Đa-vít, con ông: "Con mang cho các anh con hai thùng gié lúa rang với mười cái bánh này, và chạy đến trại các anh con. Còn mười miếng bánh sữa này thì con đưa cho viên chỉ huy ngàn quân đang giao chiến với người Phi-lip-tinh."

Sáng hôm sau, Đa-vít dậy sớm, để chiên dê lại cho một người giữ, rồi khăn gói lên đường như ông Gie-sê đã dạy. Cậu đến trại binh lúc quân đội đang ra trận và reo hò giao chiến. Người Ít-ra-en và người Phi-lip-tinh dàn quân, trận tuyến đối nhau. Đa-vít để hành lý lại, giao cho người giữ đồ, rồi chạy ra trận tuyến, đến vấn an các anh.

Cậu còn đang nói với họ, thì kìa ttên đấu thủ Go-li-át nói những lời thách thức như trước và Đa-vít nghe thấy. Vừa thấy tên đó, mọi người Ít-ra-en trốn xa nó và sợ hãi lắm. Đa-vít hỏi những người đang đứng: "Người ta sẽ làm gì cho kẻ hạ được tên Phi-lip-tinh ấy và cất nỗi ô nhục khỏi Ít-ra-en? Thật vậy, tên Phi-lip-tinh không cắt bì kia là ai mà dám thách thức hàng ngũ của Thiên Chúa Hằng Sống? " Dân trả lời cậu ai hạ được hắn vua sẽ trọng thưởng.

Đa-vít đến nói với vua Sa-un: "Tôi tớ ngài đây sẽ đi chiến đấu với tên Phi-lip-tinh ấy." Vua Sa-un nói với Đa-vít: "Con không thể chiến đấu với nó, vì con chỉ là một đứa trẻ, còn nó là một chiến binh." Đa-vít thưa với vua Sa-un: "Tôi tớ ngài là người chăn chiên dê cho cha. Khi sư tử hay gấu đến tha đi một con chiên, thì con ra đuổi theo nó, đánh nó và giật con chiên khỏi mõm nó. Nó mà chồm lên con, thì con nắm lấy râu nó, đánh cho nó chết. Thiên Chúa là Đấng đã giật con khỏi nanh vuốt sư tử và nanh vuốt gấu, chính Người sẽ giật con khỏi tay tên Phi-lip-tinh này." Vua Sa-un nói với Đa-vít: "Con hãy đi, xin Thiên Chúa ở với con! " Vua Sa-un đội mũ chiến lên đầu và mặc áo giáp cho cậu. Đa-vít đeo gươm của vua rồi thử bước đi, vì cậu không quen. Đa-vít nói với vua Sa-un: "Con không thể bước đi với những thứ này được" Rồi Đa-vít bỏ những thứ đó ra.

Cậu cầm gậy trong tay, chọn lấy 5 hòn đá dưới suối, bỏ vào túi, rồi tay cầm dây phóng đá, cậu tiến về phía tên Phi-lip-tinh. Tên Phi-lip-tinh khi thấy Đa-vít, nó khinh dể cậu, vì cậu còn trẻ. Tên Phi-lip-tinh nói với Đa-vít: "Tao là chó hay sao mà mầy cầm gậy đến với tao? Đến đây, tao sẽ đem thịt mày làm mồi cho chim trời và dã thú."

Đa-vít bảo tên Phi-lip-tinh: "Mày mang gươm, mang giáo, cầm lao mà đến với tao. Còn tao, tao đến với mày nhân danh Thiên Chúa các đạo binh mà mày thách thức. Ngay hôm nay, Thiên Chúa sẽ nộp mày vào tay tao, tao sẽ hạ mày và làm cho đầu mày lìa khỏi thân. Toàn cõi đất sẽ biết rằng có một Thiên Chúa che chở Ít-ra-en, và toàn thể đại hội sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà Thiên Chúa ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của Thiên Chúa."

Khi tên Phi-lip-tinh bắt đầu xông lên thì Đa-vít vội vàng chạy ra để đương đầu với tên Phi-lip-tinh. Đa-vít thọc tay vào bị, rút ra một hòn đá, rồi dùng dây phóng mà ném trúng vào trán tên Phi-lip-tinh. Hòn đá cắm sâu vào trán, khiến nó ngã sấp mặt xuống đất. Thế là Đa-vít thắng tên Phi-lip-tinh nhờ dây phóng và hòn đá. Cậu hạ tên Phi-lip-tinh. Đa-vít chạy lại, đứng trên xác tên Phi-lip-tinh. Người Ít-ra-en reo hò đuổi theo người Phi-lip-tinh cho đến cửa thành Éc-rôn.

Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 56
Join date : 12/12/2009

Xem lý lịch thành viên http://thanhthe.forum-viet.net

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết